[Quên mật khẩu ?]
[Đăng kí thành viên !   ]
Ẩm thực 3 miền
Miền Nam
Liên kết vàng
Thống kê
Khách trực tuyến: 50
Khách viếng thăm: 3.399.156
Số thành viên: 6.441
Ẩm thực quê hương
Từ khóa Ẩm thực miền    
[ Người đưa bài: haminh - Wednesday, 25/06/2008, 00:04 GMT+7 ]
Hương vị Cao Lầu
Cao lầu Hội AnCao lầu- cái tên nghe vừa mộc mạc nhưng lại rất kiểu cách. Tôi đã từng bật cười khi thấy một người bạn ngoại quốc tưởng rằng đó chỉ là một cái lầu "cao tầng" dùng để ngồi ăn uống khi tôi rủ đi ăn Cao lầu. Thật ra cũng dễ nhầm lẫn lắm chứ, ai mà nghĩ ra được liền đó là tên một món ăn. Thoạt nhìn, món Cao lầu trông hao hao tô mì của người Hoa bán đầy dẫy khắp nơi, chẳng có gì là đặc biệt như bao bài viết từng ca ngợi. Nhưng, thật sự nếu ai đã một lần thưởng thức, dù chỉ một lần thôi, chắc chắn sẽ khó có thể quên được hương vị của món ăn này.

Ăn Cao lầu ở Hội An không phải ăn đâu cũng được, Cao lầu trong những nhà hàng sang trọng hay trong các Resort thường phục vụ trong buffet chưa phải là Cao lầu chính hiệu. Bởi ở những nơi đó, món ăn được dọn trong 1 cái bát xinh xinh, trắng bóng, các nguyên, phụ liệu mỗi thứ một ít, nhìn thì rất bắt mắt nhưng ăn vào thì nhạt nhẽo từ hương cho đến vị.

Muốn thưởng thức món Cao lầu "chính hiệu" Hội An, người ăn chẳng cần phải nhọc công, lại cũng không hề tốn kém, bởi bất cứ thời khắc nào trong ngày, nếu muốn, mọi người đều có thể thưởng thức Cao lầu bằng cách thong dong đạp xe vào phố cổ. Dọc hai bên đường vào là những ruộng lúa xanh rì trông đến mát cả mắt, từng cơn gió nhẹ từ biển Cửa Đại thổi vào như tiếp thêm một luồng sinh khí mới, khiến cho ta có cảm giác những làn gió thanh mát ấy không còn hoàn toàn là những cơn gió biển, mà nó đã được bớt đi cái oi bức, cái cảm giác rin rít có lẫn muối biển khi thổi qua rặng dừa.

Ở phố cổ Hội An, cứ rải rác vài góc phố là có một quán bán Cao lầu, không quá khó để nhận biết những quán bán Cao lầu này bởi hầu hết bề ngoài của quán tất cả đều có cách trang trí rất giống người Hoa. Hình như tất cả đều được làm bằng gỗ thì phải, màu gỗ đen thẫm, xen lẫn những sọc gân và  bóng một cách kì lạ, tôi đoán, có lẽ ngày nào chúng cũng được lau chùi rất kì công.

Cao lầu ở đây lúc nào cũng nóng hôi hổi và được đựng trong những cái bát bằng sứ Bát Tràng trông rất thanh nhã, kèm theo một ít rau xanh xen lẫn mầu tươi hồng của món thịt xá xíu (món đặc trưng của người Hoa) và sợi Cao lầu,  Trộn đều các nguyên vật liệu trước khi thưởng thức sẽ khiến hương vị đậm đà hơn, gắp một đũa Cao lầu mới thấy như gắp cả một bầu không khí phố cổ, những hương vị thoang thoảng của buổi ban trưa, của tiếng rao bán lục tàu xá thánh thót, nét mặt nhăn nheo của bà cụ già bán tò he và cả dáng người lom khom của bác đạp xích lô chở khách Tây ba lô dạo phố cổ ngắm sông Thu Bồn.

Sẽ là vô cùng thiếu sót nếu như không nhắc đến những miếng bánh vuông vuông nhỏ nhỏ chiên giòn được cho thêm vào trong bát Cao lầu. Khi ăn, chỉ cần nhúng sâu vào nước súp Cao lầu, bỏ vào miệng ta sẽ cảm nhận ngay được vị mằn mặn, giòn giòn như một thứ bánh snack riêng của phố cổ. Hội An vừa hiện đại vừa cổ kính là thế! Cả một khu phố cổ kính như chứng tích thời gian với những căn nhà cũ kỹ, những mái ngói cong vút đầy rêu xanh & dây leo, nhưng lại tràn ngập khách Tây, những căn nhà phố lại là những quán bar, café rộn ràng tiếng nhạc rock n’roll, hoặc biến thành những nhà hàng sang trọng nhưng mang dáng dấp của thời xa xưa.

Trở lại với bát Cao lầu, tôi cứ nhớ mãi sợi Cao lầu, sợi vuông, rõ to chứ không nhuyễn như sợi mì và được làm từ bột gạo. Cái màu trắng ngà ngà của sợi Cao lầu làm cho người ăn có một cảm giác rất mộc, không thể nào diễn tả nỗi, sợi Cao Lầu vừa dai vừa dẻo, còn nước súp hoặc nước chấm đi kèm thì vừa ngọt vừa thanh....

Thưởng thức một bát Cao lầu rồi thả bộ ra cầu chùa ngắm hoàng hôn trải bóng dài lên từng mái nhà trong phố cổ, mặt sông Thu Bồn tĩnh lặng với màu hồng mơ. Thi thoảng cái không gian tĩnh mịch ấy lại ngân nga với tiếng chuông đồng vọng ra xa xa. Hội An đơn giản nhưng không thể quên là thế...
Gửi cho bạn bè
In trang này
VIẾT LỜI BÌNH CỦA BẠN
 
Google
Quảng cáo